Thư Viện Tài Liệu Tổng Hợp

TaiLieuTongHop.Com - Kho tài liệu tổng hợp hoàn toàn miễn phí dành cho mọi người

Hãy sử dụng chức năng tìm kiếm bên dưới để tìm tài liệu trước khi post yêu cầu liên diễn đàn!

Loading

VanMau.VN - Thư viện văn mẫu Việt Nam
+ Viết bài mới  + Trả lời bài viết
 
LinkBack Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 12-21-2012, 09:23 PM
Junior Member
 
Tham gia: Dec 2012
Tổng số bài gởi: 4


cảm nghĩ về tác phẩm Tiếng gà trưa

Tiếng gà trưa- tập thơ nổi tiếng của Xuân Quỳnh chảy theo thời gian đến tận bây giờ, thấm nhuần tình bà cháu với biết bao kỉ niệm, mang tuổi thơ đến nơi cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Tiếng gà trưa- để lại đây biết bao điều đã qua:

“Trên đường hành quân xa
Dừng chân bên xóm nhỏ
Tiếng gà ai nhảy ổ:
“Cục… cục tác cục ta”
Nghe xao động nắng trưa
Nghe bàn chân đỡ mỏi
Nghe gọi về tuổi thơ.”

Tiếng gà -âm thanh quen thuộc của vùng quê nơi đây, của những kí ức ngọt ngào. Nghe -phá tan đi cái bầu không khí của buổi trưa hè. Từ “nghe”, đem đến cho ta những kỉ niệm tuổi thơ và xua tan đi cái mỏi mệt trên đường hành quân. Giữa cái nắng của trưa hè oi ả, tiếng cô gà mái nhà ai nhảy ổ, vang lên một âm thanh quen thuộc “cục…cục tác…”, để rồi gợi nhớ biết bao những đẹp đẽ ấu thơ. Không gian bao la nơi đây, tiếng gió vi vu yên ắng, bất chợt cái tiếng gà ấy phá tan đi, để người chiến sĩ được quay trở về những ngày ấu thơ với người bà hết mực yêu thương mình. Nó mang đến cho người đọc một cảm xúc dồn dập. Sao có thể quên đi tiếng gà ấy, cái tiếng gà đã đem đến cho ta và người lính những tình cảm phong phú, đẹp đẽ của những ngày còn bé đã vụt qua một cách nhẹ nhàng…Điệp từ “nghe” ở đây đã tạo nên nhịp điệu dâng trào, diễn tả những cảm xúc đang ùa về trong lòng người lính. Và ở đây, tác giả đã được sống lại với tuổi thơ, nhìn nhận bằng ánh mắt và tâm hồn của một đứa trẻ:
“Tiếng gà trưa
Ổ rơm hồng những trứng
Này con gà mái mơ
Khắp mình hoa đốm trắng
Này con gà mái vàng
Lông óng như màu nắng.

Tiếng gà trưa
Có tiếng bà vẫn mắng:
-Gà đẻ mà mày nhìn
Rồi sau này lang mặt!
Cháu về lấy gương soi
Lòng dại thơ lo lắng.

Tiếng gà trưa
Tay bà khum soi trứng
Dành từng quả chắt chiu
Cho con gà mái ấp.


Cứ hằng năm hằng năm
Khi gió mùa đông tới
Bà lo đàn gà toi
Mong trời đừng sương muối
Để cuối năm bán gà
Cháu được quần áo mới.

Ôi cái quần chéo go
Ống rộng dài quét đất
Cái áo cánh trúc bâu
Đi qua nghe sột soạt.
Xuyên suốt đoạn 2 này, Xuân Quỳnh tập trung chủ yếu vào tình bà cháu của cậu bé năm xưa và người bà. Trong quá khứ, dường như ổ trứng hồng của nhà bà đã in sâu vào trong tâm trí của tác giả. Con gà mái mơ, con gà mái vàng, ổ rơm hồng,… đã đi theo cậu bé suốt quãng thời gian cậu xa quê nhà. Tiếng gà trưa- bên trong chứa đựng bao nhiêu tình cảm mà bà để lại. Cứ bao nhiêu lần tiếng gà kêu lên là một lần thể hiện ra biét bao tình yêu của bà. Đếm sao được gà kêu bao nhiêu lần, đếm sao được mùa đông đến bao nhiêu lần, và đếm sao được chiếc túi đựng những điều mà bà muốn gửi đến cho thằng cháu của mình. Tiếng gà trưa- làm hiện ra đây biết bao nhiêu những hình ảnh đẹp, trộn lẫn với tiếng mắng của bà “Gà đẻ mà mày nhìn”. Đằng sau câu mắng này của bà, ta thấy được tình cảm mà bà dành cho cháu. Chỉ vì bà lo lắng cho cháu, chỉ vì bà rất yêu đứa cháu nên mới xuất hiện câu mắng yêu này. Và tình cảm của bà còn được thể hiện qua rất nhiều điều. Bà khum khum đôi bàn tay gầy guộc của mình để soi từng quả trứng, dành từng quả một cách chắt chiu để cho những cô gà mái ấp. Thu qua rồi đông tới, cứ mỗi khi mùa đông đến là bà lại lo lắng, chỉ sợ đàn gà không qua nổi mùa đông này, thì cháu mình sẽ không được bộ quần áo mới. Chao ôi! Tình yêu bà dành cho tác giả thật cao cả. Và giờ tôi hiểu được vì sao mà người bà lại có thể hiện lên đầu tiên trong kí ức của nhà thơ. Giờ đây cháu đã khôn lớn, giờ đây cháu đang cầm sung ngoài kia bảo vệ cho Tổ quốc than yêu. Ở khổ cuối, Xuân Quỳnh đã sử dụng biện pháp giảm dần, nêu rõ nguyên nhân, mục đích cao đẹp của cuộc chiến đấu. Bởi nếu giữ được Tổ quốc bình yên có thể giữ cho làng xóm nơi tác giả sinh sống yên bình, giữ được làng xóm yên bình thì người chiến sĩ có thể giữ lại được những quá khứ đẹp đẽ đã qua, và người chiến sĩ muốn những điều đó sẽ sống mãi trong lòng đến suốt cuộc đời này. Qua bài thơ “Tiếng gà trưa” của nhà thơ Xuân Quỳnh, chính tiếng gà ấy đã đem đến cho người đọc thấy được không chỉ tình cảm trân trọng yêu quý dành cho người bà trong cuộc sống đói nghèo, vẫn phải vất vả chắt chiu để lo cho đứa cháu. Và đó chính là tình bà cháu sâu nặng, thắm thiết mà Xuân Quỳnh muốn gửi đến cho ta.

Trả Lời Với Trích Dẫn