Thư Viện Tài Liệu Tổng Hợp

TaiLieuTongHop.Com - Kho tài liệu tổng hợp hoàn toàn miễn phí dành cho mọi người

Hãy sử dụng chức năng tìm kiếm bên dưới để tìm tài liệu trước khi post yêu cầu liên diễn đàn!

Loading

VanMau.VN - Thư viện văn mẫu Việt Nam
+ Viết bài mới  + Trả lời bài viết
 
LinkBack Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 04-10-2012, 06:02 PM
Admin's Avatar
Administrator
 
Tham gia: Jun 2011
Tổng số bài gởi: 4,541


20 năm rồi, trường ơi

Trong tiết trời mùa thu se lạnh và cái nắng dịu dàng của mùa thu, từng tốp áo trắng, khăn quàng đỏ bay trong gió tung tăng, hớn hở dắt tay nhau đến trường dự lễ khai giảng năm học mới. Trong không gian ấy, bất giác tôi nhớ lại những hình ảnh của một thời áo trắng cắp sách đến trường. Như một thước phim tua chậm, những kỉ niệm của ngày xưa ùa về gợi nhớ bao hình ảnh về mái trường, thầy cô và bạn bè trong suốt, ngọt ngào không sao ngưng lại được. Lòng tôi xao xuyến. Đã 20 năm trôi qua kể từ ngày ra trường tôi chưa về thăm lại trường. Có lẽ ngôi trường THCS Yên Biên yêu dấu đã thay đổi rất nhiều.
Nhân dịp kỉ niệm 50 năm ngày thành lập trường và buổi lễ khai giảng năm học mới, tôi trở về thăm trường với tâm trạng háo hức như ngày đầu bước chân vào cánh cổng trường. Trên con đường đến trường quen thuộc, vừa đi tôi vừa lẩm nhẩm hát: “Đi trên đường Trần Phú dưới hàng phượng nở hoa, dưới Thị xã Hà Giang trường Yên biên em đó nhà tầng cao… cao cao…”Bao nhiêu năm qua, câu hát này vẫn maĩ vang lên trong tâm trí tôi, không thể xóa mờ. Nhanh quá! Trường tôi kia rồi. Dãy nhà ba tầng lấp ló sau những rặng cây um tùm, ngôi trường thân yêu lộng lẫy như một tòa lâu đài hiện ra trước mắt người học trò cũ. Trước cổng trường, hàng cây bàng vẫn đứng đó nghiêm trang như những chú lính chì trung thành bảo vệ ngôi trường thân yêu. Cổng trường vẫn như xưa, vẫn nổi bật lên bởi hàng chữ đỏ ngay ngắn, thẳng hàng: “Trường THCS Yên Biên”. Bước qua cánh cổng trường màu xanh nhạt đã dược tu sửa những kỉ niệm một thời tôi từng đứng ở đây nhắc nhở các bạn học sinh phải thực hiện đúng quy định của nhà trường lại hiện lên một cách rõ ràng. Bất giác tôi cười.
Đứng giữa sân trường rộng lớn, tôi nhận thấy ngôi trường đã thay đổi hẳn. Có gì đó vừa xa lạ vừa thân quen. Hai hàng cây chạy dọc theo lối hành lang của dãy nhà 6,7 và 8, 9 giừo đã cao vút, thẳng tắp, xòe tán rộng giữa sân như chào đón tôi và những người học trò cũ trở về trường. Mấy bông cúc vàng tươi rực rỡ trong nắng mai khẽ rung rinh trong gió như càng tô đậm cho ngôi trường đã vốn xinh đẹp này. Dưới những tán cây là những bộ bàn ghế đá ngày xưa. Tôi còn nhớ ngày đó chúng tôi thường ngôi đây chơi cá ngựa, cờ vua, ăn quà vặt,...Có những hôm còn hết chỗ ngồi, chúng tôi lại tranh cãi nhau, cho nhau là ki bo, là kiệt sỉ…Vậy mà giờ đây mỗi đứa mỗi nơi chỉ còn mình tôi với những khoảng trống đơn côi này. Tôi đi dạo một lượt qua những dãy lớp học hi vọng tìm lại những gì từng gắn bó quen thuộc một thời. Cây cầu dẫn sang khu B vẫn vững chắc như ngày nào, sân tập thể dục đã được rợp những vòm mái tôn đỏ tươi để che nắng, che mưa cho học sinh. Bên khu B giờ cũng có thêm căn – tin. Trường Yên Biên bây giừo thay đổi nhiều quá. Tôi ao ước mình có thể bé lại, trở về thời học trò trong sáng để được học tập thêm một lần nữa dưới mái trường này. Được vui đùa dưới bóng cây, được nghe những lời giảng ngọt ngào, những lời rầy la mà đầy yêu thương. Bước vào những phòng học, tôi thực sự ngạc nhiên. Các thiết bị dạy học đã khác nhiều so với xưa. Các lớp đều được trang bị máy chiếu ngày xưa đâu phải lớp nào cũng có. Tôi thầm nghĩ học sinh bây giờ sướng quá. Tôi dừng lại trước của lớp 9D ngày xưa do cô Nhung làm chủ nhiệm. Cửa lớp không khóa, tôi đẩy nhẹ cửa lặng lẽ bước vào trong lớp. Những dãy bàn được kê ngay ngắn, thẳng hàng, mặt bàn được sơn mới nhưung dấu vết thời gian vẫn còn đó giúp tôi nhận ra bộ bàn ghế ngày xưa tôi đã từng ngồi. Thư viện góc lớp, không gian trong lớp học được các em học sinh trang trí sinh động, đẹp và sáng tạo hơn rất nhiều. Ngồi trong lớp cũ tôi như nghe thấy tiếng bạn bè, tiếng thầy cô thân thương đang vang lên ở đâu đó quanh đây. Tôi như nhìn thấy cảnh cả lớp đang say sưa nghe giảng; vui đùa, quậy phá trong giờ ra chơi; nghịch ngợm trong những tiết học của thầy cô hay đang chí chóe cãi nhau, cầm thước kẻ đuổi đánh nhau quanh lớp. Nhớ nhất là những ngày cuối năm học, những “con quỷ 9D” không biết sợ trời đất là gì cứ thế với tay qua lan can bứt hoa phượng đỏ thắm về làm kỉ niệm. Thế rồi, không hiểu sao bác bảo vệ biết được bắt cả lũ đứng xếp hàng dưới sân chạy hai vòng sân trường dưới cái nắng tháng 5 oi bức đến cháy ra cháy thịt, một vài đứa trốn được cuối cùng bị bọn thằng Trường, thằng Duy khai ra. Chạy xong mặt mũi đứa nào đứa nấy bơ phơ, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Lúc đấy, mặt bác bảo vệ rất nghiêm nên chúng tôi ai cũng ra sức xin bác đừng nói với cô giáo chủ nhiệm và cô tổng phụ trách Đội lúc bấy giờ. Thật may mắn cho chúng tôi là bác nói bác chỉ dọa thế thôi nếu biết sợ rồi thì lần sau đừng nghịch như thế nữa nguy hiểm lắm nhưng tất cả vẫn phải viết bản kiểm điểm. Nghĩ lại hồi đó vừa sợ, vừa vui. Đúng là nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò. Tôi còn nhớ ngày chia tay mái trường, thầy cô và tập thể lớp 9d, tôi cứ tưởng rằng chỉ có con gái mới biết thế nào là mít ướt, thế nào là cảm xúc ai ngờ lũ con trai suốt ngày quậy phá, nghịch ngợm cũng biết khóc như mưa như gió trước những lời nói đầy xúc động của người mẹ đã dìu dắt, dạy dỗ chúng tôi suột 4 năm học cấp hai. Không hiểu sao, trong giờ phút này nước mắt tôi chảy dài trên khớ mi, cảnh vật xung quanh bỗng nhòa đi. Tất cả giờ chỉ còn gói gọn trong hai chữ “kỉ niệm”. Trống trải quá. Bỗng có tiếng bước chân vọng lại từ đằng xa, tôi nhìn ra phía cửa lớp. Cô giáo chủ nhiệm cũ đang nhìn tôi.
- Lan đấy phải không em?
- Cô…cô Nhung, đúng là cô rồi. Cô vẫn nhận ra em sao.
Xúc động quá, tôi bật khóc nức nở và cô cũng thế. Thế là tôi với cô cùng nhau tâm sự. Tôi kể cho cô những khó khăn, sóng gió tôi vấp phải trong cuộc sống, trong công việc,..vv. Trông cô không khác mấy so với ngày xưa, mái tóc đã điểm bạc, giọng nói vẫ dịu dàng nhưng có phần chậm và trầm hơn trước. Cô có vẻ gầy hơn trước, trên mặt cô đã xuất hiện nhiều nếp nhăn. Ánh mắt cô có phần hiền từ, trìu mến hơn. Nghĩ lại ngày xưa lớp tôi ai cũng sợ cô một phần vì ánh mắt đó, phần vì cô rất nghiem khắc. Mải nói chuyện, tâm sự quá nên tôi và cô đều quên mất giờ giấc, đã đến giờ cô phải về nhà lo cơm nước cho gia đình. Tôi và cô chia tay nhau trong sự lưu luyến, bịn rịn.Trước khi chia tay cô, tôi không quên nói lời cảm ơn cô, ngoài bố mẹ tôi ra cô cũng là ngừoi dạy dỗ, dìu dắt tôi nên người. Tôi được như ngày hôm nay là một phần ở công lao của cô. Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó. Tôi nhìn theo cô và mong cô có một cuộc sống hạnh phúc bên gia đình với những niềm vui bên lớp học trò mới mà cô đang dạy dỗ.
Giờ đây chỉ còn một mình tôi với ngôi trường. Không khí yên tĩnh quá. Đã đến lúc tôi phải tạm biệt mái trường thân yêu rồi. Tôi nhìn ngắm ngôi trường thêm một lần nữa như để khắc sâu vào trong trái tim bé nhỏ này hình dáng ngôi trường để mỗi lần tìm lại những kí ứ một thời học trò dưới mái trường THCS Yên Biên thì nó vẫn luôn ở một ngăn nào đó của trái tim. Khi tôi đang chuẩn bị ra về, tôi tháy từng hàng câu khẽ rung rinh trong gió, từng chiếc lá bay bay, danh tay vẫy chào tôi để đáp lại tình cảm đó tôi đã nói với chúng rằng: “Giờ ta phải đi đây các ngươi ở lại trường mạnh khỏe nhé, nhớ là phải bảo vệ trường cẩn thận đấy. Nhất định một ngày nào đó ta sẽ quay lại. Tạm biệt.”
Đây thực sự là những phút giây tôi không thể nào quên. Tôi như được trở lại thời học trò trong sáng, ngây ngô pha chút tinh nghịch dưới mái trường Yên Biên. Giờ đây tôi lại tiếp tục xa mái trường thân yêu và người mẹ thứ hai của mình để trở về với những bộn bề, lo toan trong cuộc sống nơi đất khách quê người. Trên quãng đường tương lai hình ảnh về mái trường xưa, những lời dạy mà thầy cô dạy cho tôi sẽ luôn là điểm tựa để tôi bước về phía trước. Ngày hôm sau, bài phóng sự về trường THCS Yên Biên đã được tải ngay trên tờ báo mạng nơi tôi đang làm việc – đó như là một món quà tôi dành tặng thầy cô và mái trường nhân ngày thành lập trường.

Trả Lời Với Trích Dẫn