Thư Viện Tài Liệu Tổng Hợp

TaiLieuTongHop.Com - Kho tài liệu tổng hợp hoàn toàn miễn phí dành cho mọi người

Hãy sử dụng chức năng tìm kiếm bên dưới để tìm tài liệu trước khi post yêu cầu liên diễn đàn!

Loading

VanMau.VN - Thư viện văn mẫu Việt Nam
+ Viết bài mới  + Trả lời bài viết
 
LinkBack Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 05-22-2012, 11:45 PM
Administrator
 
Tham gia: Jan 2012
Tổng số bài gởi: 2,440
Send a message via Yahoo to duongdd



Bài thu hoạch chuyến tham quan bảo tàng chứng tích chiến tranh

Chiến tranh đã qua đi hơn 30 năm rồi, nhưng những gì nó để lại vẫn là một nổi đau khó có thể hàn gắn.
Tôi sinh ra và trưởng thành trong hòa bình. Tôi từng biết đến chiến tranh, biết đến lịch sử tàn khốc của dân tộc bằng những trang sách giáo khoa, bằng những bài giảng đơn sơ. Nhưng tôi chưa từng biết đến một điều rằng dân tộc Việt Nam đã phải trải qua những điều khủng khiếp như thế nào trong công cuộc bảo vê đất nước mến yêu này.

Mãi đến khi đặt chân đến Bảo tàng Di tích Chiến tranh, tôi mới hiểu, chiến tranh đã cướp đi rất nhiều thứ của dân tộc tôi.

Bước vào bảo tàng, đập vào mắt tôi là hình ảnh những cỗ máy chiến tranh thật hiện đại vào thời đó, nào là: xe tăng, máy bay chiến đấu, bom và súng đạn,… Rồi lần lượt tôi đi tham quan qua các gian nhà trưng bày hình ảnh, đó là: những sự thật lịch sử, bộ sưu tập ảnh phóng sự hoài niệm, chứng tích tội ác, hậu quả chiến tranh xâm lược, chế độ lao tù trong chiến tranh xâm lược, bản đồ chiến đấu, nhân dân thế giới ủng hộ Việt Nam kháng chiến, tranh thiếu nhi “Chiến Tranh Và Hòa Bình”…

Tôi chợt thấy xấu hổ. Mục đích của tôi đến Bào Tàng hôm nay là để hoàn thành bài tập môn Lịch Sử Đảng. Lúc ở nhà, tôi đã không muốn đi. Con người tôi sao ích kỷ và nhỏ nhen đến vậy. Tôi sống trong hòa bình. Tôi chỉ biết hòa bình và không muốn hiểu những tổn thất quá khứ, những cái giá quá đắt mà ông cha đã bỏ ra để cho những con người ích kỷ như tôi được hưởng thụ. Tôi nhỏ nhen đến xấu hổ.

Phải, Bảo Tàng đã giúp thay đổi một phần lối sống cá nhân trong tôi. Tôi cần phải biết đến mọi người, biết đến “người trồng cây” cho chúng tôi được hưởng trái ngọt như bây giờ. Từng bức ảnh, từng dòng chú thích khiến tôi lặng người đi. Len lỏi vào trong từng nhịp suy nghĩ của tôi là những nỗi đau. Tôi chưa từng hứng chịu nỗi đau ấy nhưng sao chỉ nhìn thôi cũng khiến lòng nhức nhối vô cùng.

Được nhìn những hình ảnh tư liệu về cuộc chiến tranh của dân tộc. Nỗi đau ùa về, âm ỉ. Nhìn thủ cấp những người lính Việt Nam dưới tay bọn lính Mỹ với nụ cười thú tính trên mặt chúng, nhìn những con người đớn đau, thê lương, lòng càng thêm căm. Tôi thật không thể tìm ra lí do biện minh cho hành động vô nhân đạo ấy. Những nụ cười man rợ hiện lên rõ mồn một. Chúng xem những cái xác không đầu trước mặt là gì, chỉ như những loài vật nuôi để giết thịt, rồi khi giết xong, thấy hả hê? Tôi thấy khủng khiếp. Tôi không tin vào mắt mình. Liệu đế quốc Mỹ, liệu nhân dân Mỹ, sẽ cảm thấy như thế nào khi chứng kiến hành động này của đồng bào họ? Tôi thấy đau, đau cho dân tộc tôi, vô cớ phải hứng chịu những sự thật tàn khốc này. Tôi yêu đồng bào tôi. Tôi thậm chí thấy đau cho những người lính Mỹ vì lệnh quân đội phải tham gia vào chiến trường ở Việt Nam mà lòng không muốn, vậy tại sao, họ - những kẻ lớn lên trên một đất nước tiên tiến, phát triển nhất thế giới lại đánh rơi sự nhân tính trong tâm hồn họ?
Họ sẽ nghĩ sao nếu họ là người Việt Nam? Hay chí ít, nếu họ, hoặc người thân của họ, bị đối xử tàn ác như thế?

Nỗi đau tiếp nối với nhau bằng những tiếng thốt khe khẽ trong kinh hoàng.

Việt Nam, 22 năm, liên tục hứng chịu những cơn càn quét dữ dôi của Mỹ - Diệm, là nạn nhân trực tiếp phải hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn, hàng ngàn tấn chất khai quang thả xuống đầu. Đã từng chịu những trận càn khốc liệt của địch, tưởng chừng như nhân dân miền Nam và lực lượng bộ đội cụ Hồ không thể nào vượt qua được nhưng họ vẫn quyết tâm chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Những hình ảnh tàn ác và đẫm máu ấy vẫn ngày đêm ám ảnh những người trẻ tuổi đã có dịp bước chân vào bảo tàng như chúng tôi!
Chiến tranh, bạo lực, sức mạnh quân sự, sự uy hiếp tinh thần, mọi thủ đoạn của bọn ngoại xâm có thể tàn phá những giá trị vật chất, có thể hủy hoại những cơ thể sống, nhưng bầu nhiệt huyết và cống hiến cho Tổ Quốc, lòng tự tôn và yêu nước sẽ mãi không thể khuất phục bằng bất cứ loại vũ khí tối tân nào.
Nạn nhân chất độc dioxin, những quái thai. Đó là di chứng kéo dài, là nỗi đau vô hạn. Những người thân xác không vẹn bỡi bom mìn, vết cháy xém lở loét bom napalm, bom lân tinh, lửa thiêu trên những mái nhà, tàn bạo quá! Cơ thể họ vẫn nằm đó. Trong lặng thầm, mà vang vọng đến nơi sâu tình người trong lòng khách đến tham quan. Đọc những dòng chú thích, tôi không thể kìm lòng mình được. Những cái rùng mình ghê tởm, những phút xuýt xoa đau đớn. Từng có lúc tôi sợ phải nhìn những tấm hình như thế này. Tôi ghét chết chóc. Nhưng lúc này, không thấy sợ, chỉ nghe lòng đau đáu rên. Những tiếng nấc khe khẽ. Rồi những cảm giác sợ hãi ấy nhanh chóng bị sự tự hào xen lấn, và khỏa lấp. Tôi nghĩ đến những người trẻ tuổi dẹp bỏ thời hoa xuân lên đường chiến đấu “quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh”, trong lòng lại dâng lên sự dũng cảm. Tôi đã đọc “Sống mãi tuổi 20” của Nguyễn Văn Thạc và “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”, và tôi thật sự thấy tự hào vì mình là thế hệ đi sau của những người thanh niên anh hùng và bất khuất. Họ là niềm tự hào của thế hệ trẻ, là niềm tự hào của cả dân tộc Việt Nam. Tôi cảm thấy khâm phục họ bởi sự hy sinh khi mà họ mới ở độ tuổi 20 đang căng tràn nhựa sống, độ tuổi mà như chúng tôi đang ngày ngày miệt mài trên giảng đường, có một cuộc sống bình yên. Tôi cảm thấy mình may mắn quá. May mắn vì không phải sống trong chiến tranh, may mắn vì không phải nếm trải những nỗi sợ hãi mà chỉ trong giây lát trước đó tôi muốn không bao giờ lặp lại.

Chút cảm giác kiên cường, quả cảm trỗi dậy trong tôi. Đó là những xúc cảm mà tôi chưa từng nghĩ một con người nhút nhát, quen sống trong hạnh phúc, ham sự bình yên, sợ chết như tôi lại tìm được. Đó là phút giây tôi thấy vị thế mình thật cao. Tôi muốn ngẫng cao đầu, với thế giới, với mọi người, với thế hệ đi trước, rằng thế hệ 9X chúng tôi cũng sẵn sàng làm mọi điều phục vụ, cống hiến cho Tổ Quốc Việt Nam này.

Nếu tôi sinh ra trong chiến tranh, cũng sẽ không nề hà sự chết chóc, chia ly, không màng danh vọng mà sẽ hùng dũng vác súng lên vai theo cha anh đi cứu nước. Đời ai cũng chết một lần. Nhìn hình ảnh quê hương trong mù mịt bom đạn, trong tang thương nhức nhối, muốn làm gì đó, muốn cống hiến, muốn bình yên.

Tôi còn nhớ đã đọc một bài thơ rất ý nghĩa, được chú thích bên dưới tấm ảnh một em bé Mỹ rất trong sáng, vận lên người bộ quân phục Mỹ:

“When I was a child
I sang as a child
I thought as a child
But when I’m a man
I forget all clild things”
( Khi tôi còn là một đứa trẻ
Tôi ca hát trong sự ngây ngô
Tôi suy nghĩ rất trẻ con
Nhưng khi tôi là một người đàn ông
Tôi đã quên hết mọi điều khờ dại ấy)

Tuy không nhớ chính xác, nhưng bấy nhiêu thôi cũng khiến tôi hiểu được quá trình “tẩy não”, “vô hiệu hóa nhân tính” được tiến hành trên những người lính Mỹ.

Tôi quên mất nhiệm vụ hoàn thành bài thu hoạch sau buổi tham quan thực tế này, tôi cứ thả tâm hồn mình theo dòng cảm xúc đang lan tỏa. Tôi muốn biết, muốn hiểu nhiều hơn về dân tộc tôi. Tôi đã không ghi chép lại được gì nhiều. Nhưng tôi tin, những trải nghiệm của tôi hôm nay đủ để tôi hoàn thành tốt bài tập giáo viên giao.

Một bức tranh mà tôi đã dừng lại rất lâu đề nhìn, và để cảm xúc được tiếp tục lan tóa. Một bà mẹ già, ba nén nhang, đang ngước nhìn chiếc áo sờn và cái nón tai bèo của con. Tôi chới với chìm ngập trong đôi mắt u buồn thăm thẳm của Bà. Chúng ta ai cũng hiểu chuyện gì đã xảy đến. Trong chiến tranh, sự chia ly này dường như là điều không tránh khỏi. Tôi thương, tôi xót. Và nước mắt.

Có rất nhiều khách nước ngoài vào xem. Có lẽ đến phân nửa khách là người nước ngoài. Không hiểu rõ cảm nghĩ của họ ra sao. Họ là con người, không phải của sư đoàn Mỹ xưa. Tôi dừng suy nghĩ của mình lại ở đó. Tôi hiểu họ cũng sững sờ, cũng sợ và cũng thương.

Có anh người nước ngoài bên cạnh để ý đến con số hơn 2 triệu tấn bom Mỹ dùng trong chiến tranh VN. Gấp mấy lần so với lượng bom Mỹ dùng trong CTTG T2 và CT Triều Tiên.

Câu nói làm ai cũng dựng tóc gáy và sục sôi lửa căm hận:
“ Giải pháp cho vấn đề này là phải nói thẳng với Bắc Việt Nam là họ phải co vòi… bằng không chúng ta sẽ ném bom đưa họ về thời kỳ đồ đá” ( Curtis Lemay)

Thật không thể tin nổi là cái thứ nhầy nhầy trong sọ của hắn lại là não người! Có phải bậc chỉ huy quân đội Mỹ, ai cũng nhẫn tâm, cũng vô nhân đạo như thế không.
Sau cùng, tôi cùng các bạn vào khu “Chuồng cọp” – một mô hình thu nhỏ của những đòn tra tấn nhà tù Côn Đảo. Máy chém vẫn đó, từng gây kinh hoàng cho không biết bao người dân miền Nam dưới ách thống trị với chiến dịch “Lê máy chém đi khắp miền Nam” không biết nó đã lạnh lùng cướp đi sinh mạng bao nhiêu người vì yêu nước mà phải chết. Tôi cảm nhận được sự đau đớn cho những đồng chí đã hy sinh dưới chiếc máy này.

Những trò tiêu khiển trên mục tiêu sống. “Tàu ngầm” , “Đùa với rắn” , “Châm cứu” , “ Tàu bay lượn”… Thật ghê tởm vì tụi chúng lại xem hành hạ đồng loại như trò vui.

Có tù nhân 27 tuổi, 10 năm tù, rồi chỉ còn lại là bộ xương khô.

Đọc danh sách những tên quàn lí nhà tù, đáng giận là có đến 1/10 là lính Ngụy. Tội của chúng, bán nước, giết đồng bào chung dòng máu, còn nặng hơn nợ máu của Nixson với dân tộc ta.

Cuối buổi, tôi tranh thủ ghi vài dòng cảm nhận vào quyển sổ cảm nghĩ của Bảo Tàng. Thật đáng ngạc nhiên vì có rất nhiều dòng chữ người nước ngoài. Họ xấu hổ vì hành động của nước họ đối với Việt Nam. Họ yêu quý Việt Nam từ trong sự kiên cường, bất khuất. Và tôi đã thật hãnh diên khi được đặt bút viết vào đấy, với tư cách một sinh viên Việt Nam.

Lớp tôi chụp hình kỷ niệm. Có những người khách nước ngoài rất thân thiện, họ chạy vào đứng giữa chúng tôi và cười tươi chụp chung. Là sinh viên ngoại ngữ, chúng tôi rất vui vì điều đó, và cũng tự tin trả lời họ rằng chúng tôi là sinh viên Việt Nam, nhỏ người nhưng ý chí thì bao la. Họ đùa rằng họ cũng đến từ Việt Nam. Một câu nói đùa thật đáng yêu và thắm tình hữu nghị.

Tôi sẽ mãi không thể quên kỷ niệm đến bảo tàng hôm nay. Đúng rằng thế hệ trẻ, thế hệ sinh viên chúng tôi cần được giáo dục nhiều hơn về đất nước, về lịch sử dân tộc để đánh thức lòng yêu nước và tự hào dân tộc trong mỗi chúng tôi.

Thiết nghĩ, chiến tranh là phi lý, tại sao những tên đế quốc đầu sỏ, với nền văn minh hiện đại bậc nhất lại không nhìn nhận thấy. Chiến tranh, máu, xương, nước mắt, và nỗi đau. Bọn đế quốc muốn xâm chiếm nước ta vì những nguồn tài nguyên vô giá, vì muốn giàu có để tiến hành phát triển thế giới, trộm nghĩ, cũng là vì sự tiến bộ loài người, vậy thì tại sao phải đem tính mạng con người ra để đổi lấy những điều ấy?

Dẫu biết rằng dân tộc tôi đã trưởng thành và vững mạnh hơn sau bao cuộc chiến đấu ngoan cường, nhưng, tôi tự hỏi, tại sao quá khứ lại mang đến cho đất nước chúng tôi những cuộc chiến? Tại sao, chiến tranh qua đi, nỗi đau vẫn dai dẳng? Tại sao phải cứa vào lòng dân tộc tôi những vết thương khó lành này?

Nhưng trên tất cả, tôi tự hào về bề dày lịch sử oai hùng, hiển hách của đất nước tôi. Tôi tự hào vì được sinh ra trên mảnh đất hình chữ S kiên cường, và tự hào vì mang trong mình quốc tịch Việt Nam.

Một thế giới, khi không còn những cuộc chạy đua giữa những thế lực giàu mạnh, khi loài người xem nhân dân trên thế giới là người một nhà, sẽ luôn là một thế giới tốt đẹp mà ai cũng ước mong.

__________________
Sử dụng nút THANKS cho những bài viết có ích !!!
Trả Lời Với Trích Dẫn
TaiLieuTongHop.Com là một cộng đồng mở chia sẻ tài liệu miễn phí hoạt động phi thương mại. Chúng tôi không chịu trách nhiệm với nội dung bài viết của thành viên. van mau - dankinhte - soan bai, top keywords, bua
Xin thông báo, bây giờ là 05:40 PM
|